Sonntag, 25. September 2016

Trung Cộng: Thanh Long hay Thuồng Luồng?

TS.Mai Thanh Truyết

Câu chuyện khủng hoảng toàn cầu năm 2008

Kể từ giữa năm 2008, toàn thế giới trải qua cơn khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Không quốc gia nào không bị ảnh hưởng dù ít hay nhiều. Tuy nhiên, có thể nói chỉ có Trung Cộng vẫn huênh hoang tuyên bố là quốc gia này vẫn kềm giữ được mức tăng trưởng kinh tế vào khoảng 8% hàng năm. Sự kiện nầy có thể làm cho nhiều kinh tế gia trên thế giới chú ý và đôi khi nghi ngờ những con số thống kê đặc biệt về kinh tế và phát triển của các nước cộng sản, nhất là TC.

Tại Hoa Kỳ cho đến năm 2011, hầu hết người tiêu thụ trên đất nước nầy cố gắng co cụm mọi chi tiêu, hạn chế và dè sẻn tất cả những tiêu dùng không cần thiết vì tình trạng phá giá nhà cửa và nhiều yếu tố suy trầm kinh tế khác; trong lúc đó, người Tàu lại ào ạt đi mua sắm. Chợ búa, các quán ăn, cửa hàng luôn luôn chứa đầy người.
Chính hiện tượng nầy làm ngạc nhiên cho nhiều kinh tế gia trên thế giới. Theo thống kê TC, số lượng hàng bán lẻ (retail) tăng 15,2% trong tháng 5/2009, đặc biệt là nhà cửa và xe đã được người Tàu chiếu cố đến nhiều nhất; trong khi số lượng hàng xuất cảng giảm đến 26,4% trong năm 2008. Trong năm 2011, tình trạng kinh tế toàn cầu suy trầm khiến cho người dân TC bớt mua sắm đi vì cán cân xuất cảng qua Liên hiệp Âu châu giảm gần 50%. Tuy nhiên nhìn chung kinh tế TC vẫn tiếp tục tăng trưởng.

Hai hiện tượng trên nói lên sự nghịch lý trong tình hình kinh tế của TC. Nghịch lý vì trong khi mất đi thu nhập qua xuất cảng mà người dân lại tiêu thụ nhiều hơn? TC vẫn tiếp tục "khẳng định" là kinh tế của quốc gia nầy đã tăng trưởng 8% cho năm 2009.

Dưới mắt nhiều kinh tế gia, việc giải thích cho hiện tượng trên là giới trung lưu của TC bắt đầu tiêu xài nhiều hơn, do đó nền kinh tế mới phát triển đều đặn so với sự suy trầm của các nước khác trên thế giới.

Nhưng thật sự, lý giải trên chỉ là những nhận định có tính cách biểu kiến. Sở dỉ TC giữ được mức tăng trưởng điều hòa là, không do giới trung lưu, mà là do chính phủ tung tiền ra thị trường để ổn định và tiếp tục giữ sự phát triển của TC như trước khi có khủng hoảng. Không có một quốc gia nào trên thế giới "xài" tiền một cách vô tội vạ như các đảng cộng sản đang cầm quyền. TC lại là một trường hợp đặc biệt, đặc biệt vì họ có hơn 3.200 tỷ Mỹ kim dự trữ và điều hành theo chính sách kiểm soát tài chánh do đảng cộng sản và không thông qua chính phủ hay quốc hội như các quốc gia tiến bộ trên thế giới.

Trong chính sách kích thích kinh tế (stimulus), Bắc Kinh đã tung ra 4% ngân sách quốc gia từ quỹ dự trữ và lại còn cho Hoa Kỳ mượn nợ trên 1 ngàn tỷ. Chính phủ ngay từ đầu năm 2009 đã đầu tư tăng thêm 30% so với năm ngoái để đẩy mạnh việc xây dựng thêm đường xe lửa và nâng cấp đường sá. Chính phủ cũng bơm tiền vào các công ty quốc doanh để điều hòa số lượng lao động và nâng cao tay nghề của công nhân.

Chính việc phát triển không cân bằng với việc bảo vệ môi trường làm cho mức ô nhiễm từ không khí, mặt đất, nước mặt và nước ngầm ngày càng trầm trọng thêm lên. Ô nhiễm không khí bên ngoài nhà cửa làm chết khoảng 1,6 triệu dân chúng ở TC hàng năm, tức 4.400 người/ngày. Điều cần nhấn mạnh là, Hoa Kỳ phát thải khoảng 7 tỷ tấn CO2 trong năm 2014 và Trung Cộng, 10 tỷ; trong lúc đó, Mỹ sản xuất khoảng 19% sản phẩm toàn cầu, và Trung Cộng sản xuất 20%.

Chính nhờ tất cả những yếu tố trên mà xã hội TC tương đối được ổn định. Nhưng câu hỏi được đặt ra là sự ổn định này có bền vững hay không, hay chỉ là một phương cách giải quyết để tạo ra sự ổn định biểu kiến hầu che lấp một số bất ổn và xã hội và chính trị trong nội tình của quốc gia nầy?

Sự thực phũ phàng

Kể từ sau thế vận hội Bắc Kinh tháng 8, 2008, hàng chục triệu công nhân phục vụ cho việc tổ chức thế vận phải lũ lượt về quê vì không tìm được việc làm ở thành phố. Thêm nữa, Bắc Mỹ và Liên hiệp Âu châu đã lần lượt bác bỏ hay từ chối việc nhập cảng thực phẩm, đồ chơi trẻ em, và nhiều sản phẩm khác vì có chứa hóa chất độc hại ảnh hưởng lên sức khỏe của người tiêu dùng đã làm cho tỉnh Quảng Châu điêu đứng. Nên nhớ Quảng Đông là tỉnh có số lượng xuất cảng chiếm 25% trên toàn quốc. Hiện tại (2016), Mỹ và Liên hiệp Âu châu đã giảm thiểu nhập cảng hàng TC khoảng 50%.

Hậu quả này đã làm cho hàng chục ngàn xí nghiệp, công ty phải đóng cửa hay hạn chế sản xuất. Tình trạng trên kéo theo các kỹ nghệ nhà hàng, phòng ngủ, giải trí và du lịch có thể nói giảm thiểu hơn 50%. Tệ hại hơn cả là số lượng công nhân bị sa thải. Chúng ta có thể hình dung hàng ngày hầu như tất cả mọi tuyến đường xe lửa đều đầy nghẹt công nhân thất nghiệp trên đường về lại cố hương tức là nông thôn vì không chịu đựng được mức sống đắt đỏ ở thành phố. Con số nầy ước tính có trên 20 triệu lao động.

Một thí dụ điển hình là khi Hoa Kỳ khám phá các đồ chơi của TC bán trong cửa hàng Toy’R Us năm 2007, có chứa hóa chất độc hại như chì (lead), thủy ngân (mercury), thạch tín (arsenic), và quyết định cấm nhập cảng. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, trên 100 công ty sản xuất ở Quảng Châu phải đóng cửa, gây ra nạn thất nghiệp cho hàng triệu công nhân!

Nông thôn TC vốn dĩ đã nghèo, giờ đây lại phải cưu mang những người con "không sản xuất". Ở TC hiện có khoảng 400 triệu người sống dưới mức nghèo tuyệt đối, nghĩa là có thu nhập dưới 1,25 Mỹ kim/ngày, trong đó nông dân chiếm tuyệt đại đa số. Và khoảng 200 triệu phải sống dưới 2 Mỹ kim/ngày, với đa số sống bên trong lục địa, cách xa miền duyên hải.

Thị trường chính của nền kinh tế TC vẫn nhắm vào Hoa Kỳ, và nếu Hoa Kỳ ngưng hay giảm nhập cảng, điều đó có nghĩa là nhà máy phải đóng cửa. Chính Dinh Li, Giám đốc Trung Tâm nghiên cứu Sự Cạnh Tranh tỉnh Quảng Đông đã tuyên bố: "Nếu các xí nghiệp không kiếm được hợp đồng thì chỉ trong vòng 6 tuần lễ, xí nghiệp đó phải đóng cửa".

Trong chiến dịch Boycott K9 Killer do bà Diane Sawyer, một xướng ngôn viên cột trụ của đài NBC, phát động từ đầu tháng 6/2011 là nếu mỗi người dân Mỹ mua thêm hàng Mỹ $64/năm, xã hội Mỹ sẽ có thêm 200.000 lao động đi vào sản xuất ngay sau đó. Hoặc, nếu 200 triệu dân Mỹ từ chối mua 20 Mỹ kim hàng TC, cán cân thương mại Mỹ-Trung sẽ thay đổi tức khắc! Truyền thông Mỹ thực sự đã bắt đầu nhập cuộc vào hiểm họa Tàu từ đó, và chúng ta ngày càng thấy thêm nhiều cửa hàng với hàng chữ Made in USA trước bảng hiệu. Các đại công ty Mỹ như Walmart và Costco kể từ năm 2013 đã bắt đầu hạn chế nhập cảng hàng tiêu dùng từ TC và “mang” các nhà máy sản xuất về lại Mỹ và Mexico. (Walmart hứa là sẽ đầu tư 20 tỷ Mỹ kim cho dịch vụ nầy).

Và, một khi bị đóng cửa thì các sản phẩm tồn đọng trong sản xuất giờ đây phải "xuất cảng" qua các tỉnh lân bang có khả năng tiêu thụ với giá rẻ mạt như Hồ Nam (Hunan), Tứ Xuyên (Sichuan), Vân Nam (Yunnan) v.v... Thậm chí những sản phẩm trên tràn ngập thị trường Việt Nam và vô hình chung tiêu diệt dần dần những kỹ nghệ nội địa của Việt Nam như đồ gia dụng, quần áo, thực phẩm, thậm chí đến trái cây, rau đâu, gà, heo, trứng v.v... Các sản phẩm nầy được bày bán khắp nơi với giá rẻ càng làm cho đời sống người dân Việt ngày càng điêu linh hơn.

Đứng về mặt an sinh xã hội, cho đến nay, TC chỉ cung cấp ngân sách tương đương $100/người/năm. Nhưng con số nầy cần phải được xét lại vì cung cách quản lý xã hội chủ nghĩa với đầy dẫy nạn tham ô và tham nhũng sẽ làm giảm đi mức an sinh của người thụ hưởng.

Mặc dù người dân có tiêu xài ngày hôm nay (giới trung lưu) nhưng mức tiêu xài cũng chỉ là những con số giới hạn vì mức thu hoạch trung bình hàng năm cũng chỉ độ $7.000. Để có một khái niệm so sánh, người Hoa Kỳ trong năm 2007, tiêu thụ 12 ức Mỹ kim (12 ngàn tỷ), trong lúc đó, người Trung hoa có dân số gấp hơn 4 lần mà chỉ tiêu thụ trong năm này, 1,7 ức mà thôi.

Do đó có thể nói chính sách kích thích kinh tế của chính phủ TC hiện tại chỉ là một giải pháp "băng keo" (band-aid) để mua thời gian và chờ đợi (hay hy vọng) kinh tế phục hồi trở lại và tìm lại được thị trường trên thế giới.

Tóm lại, dù có đưa ra thêm nhiều kích thích kinh tế, nhưng trên thực tế TC chỉ có thể trấn an tình trạng bất ổn xã hội trong một giai đoạn tạm thời. Và dĩ nhiên, những bất ổn xã hội, chính trị, sắc tộc vẫn còn tiềm ẩn trong mọi từng lớp dân chúng. Chỉ cần một một biến động hay một biến cố nào đó, sự sự ổn định xã hội tạm thời có thể biến thành những cuộc bạo loạn có thể xoay chuyển tình trạng chính trị ở TC.

Biến động ở Tân Cương ngày 5 tháng 7, 2010 cùng với sự nổi loạn ở Tây Tạng hồi tháng 3/2008, và việc tự thiêu của 9 tu sĩ Tây Tạng từ đầu năm 2011 đến nay (10/2011). Chính lần tự thiêu thứ 9 của một ni cô Tây Tạng, tên Tenzin Wangmo, 19 tuổi làm chấn động thế giới, khiến cho Liên Hiệp Quốc phải kêu gọi TC phải tự chế và Đức Đạt Lại Lạt Ma nên trấn an dân Tây Tạng.

Do đó, Tây Tạng và Tân Cương luôn luôn là một khơi nguồn cho công cuộc cách mạng mới ở Trung Hoa trong tương lai. Chính những biến động trên cho thấy rõ ràng là chính sách di dân cưỡng bức người Hán, vốn lâu nay gây nhiều bất bình và xáo trộn với cộng đồng các sắc dân bản địa như trường hợp ở Tây Tạng và Tân Cương là hai điển hình. Chính sách nầy đã được Mao Trạch Đông cổ xúy ngày từ năm 1949 sau khi chiếm toàn cõi nước Tàu.

Theo John Pomfret, bình luận gia của báo Washington Post về TC, dù có đường xe lửa cao tốc nhanh nhất thế giới, nhưng TC vẫn tiếp tục đeo đuổi chính sách của triều đình Mãn Thanh và xem Tân Cương và Tây Tạng như hai tiền đồn của Đế quốc Đại Hán, chứ không phải là hai khu tự trị trong một quốc gia đa dân tộc. Và ông kết luận TC hiện nay vẫn còn là một đế quốc đang trên đường chuyển hóa thành một quốc gia gồm 4 dân tộc và biên cương khác nhau: Tây Tạng, Tân Cương (East Turkistan), Mãn Châu, và Nội Mông. Người Hán chỉ là một vùng nhỏ phía Bắc sông Hoàng Hà chỉ chiếm một diện tích không bằng 1/8 của diện tích đất đai TC hiện tại mà thôi!

Còn giáo sư Bùi Mẫn Hân thuộc Quỹ Hòa bình Quốc tế Carnegie, đặt vấn đề là sau khi TC “mở” cho người dân một số quyền tự do và dân chủ trong một tương lai gần, liệu nước Tàu có bị tách ra làm nhiều nước hay không như trường hợp của Liên Sô và Nam Tư?

Câu trả lời của ông là vấn đề còn tùy thuộc vào nhiều phương thức tiến tới dân chủ.

Nếu chuyển đổi theo thế dân chủ mang tính sụp đổ như Liên Xô cũ thì chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng thi đua đòi độc lập của những sắc dân thiểu số. Và điều nầy hầu như tất cả các sắc dân thiểu số đều muốn tách ra để thành lập một quốc gia cho riêng mình.

Còn nếu chuyển đổi theo tiến trình dân chủ hóa, chắc chắn đảng Cộng sản Tàu khó có cơ may tồn tại.

Qua kinh nghiệm Tây Tạng và Tân Cương, chúng ta nhận thấy Hồ Cẩm Đào đã thất bại trong chính sách xây dựng một xã hội hài hòa dưới nhản quan xã hội chủ nghĩa hay chính sách đồng hóa Hán tộc bằng con đường tiệm tiến hay tằm ăn dâu. Và hiện tại, với chính sách tận diệt đối thủ chính trị từ trên xuống dưới để độc chiếm quyền hành của Tập Cận Bình, phương thức thứ nhất có rất nhiều xác suất xảy ra cho đất nước Trung Hoa trong một tương lai không xa.

Từ đó chúng ta có thể hình dung được tính bất ổn nội tại trong xã hội TC hiện nay.

Đối với Việt Nam, TC cũng đang áp dụng một chính sách tương tự kèm theo những áp lực chính trị, quân sự, kinh tế, cộng thêm sự tiếp tay ươn hèn của những thái thú biết nói tiếng Việt của đảng CSVN hiện tại đã làm cho vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, việc mất đất, mất biển, ngay cả việc mất chủ quyền trên lục địa và lãnh hải quốc gia ngày càng thêm trầm trọng.

Chúng ta đừng quên việc cấy người vào Việt Nam qua các hợp đồng phát triển kinh tế, khai thác quặng mỏ cũng nằm trong chính sách Hán hóa người Việt và đặc biệt ở vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam. Sự hiện diện của người Hán ở vùng nầy dưới danh nghĩa khai thác bauxite chỉ là chỉ là diện mà thôi; vàđiểm chính là chủ trương Hán hóa người thiểu số, để rồi sau cùng, một khi dân số "Hán lai" chiếm một tỷ lệ nào đó, đủ để đòi hỏi và biến vùng nầy thành một vùng tự trị dưới áp lực của Đại Hán. Và còn biết bao thảm trạng kể trên đã hà đang hiện diện trên khắp mọi miền đất nước giống như bauxite trong đất liền, như Formosa ở miền duyên hải Việt Nam.

Trong khi cường quyền vẫn tiếp tục để cho TC sử dụng mãnh đất quê hương như đã hành xử ở Tây Tạng hay Tân Cương, đã đến lúc, mọi người dân trong nước và hải ngoại cần phải nhận thức và thẩm thấu nguy cơ nầy trước khi tình thế trở thành tuyệt vọng. 41 năm qua đã quá đủ để đánh giá sự bất lực trong việc quản lý đất nước của chế độ CS hiện tại.

Giờ hành động đã điểm!

Trong một buổi họp tại tòa Bạch Ốc, một cố vấn có nêu vấn đề đảng Cộng sản Tàu có thể bị mất quyền lực và quân đội có thể đứng lên nắm quyền bính. Từ đó, viễn ảnh thời Đông châu liệt quốc có nhiều xác suất sẽ xảy ra và mỗi đơn vị quân đội sẽ hùng cứ một phương.

Để kết luận, như đề tựa của bài viết:

- Mặc dù chính sách Hán hóa của TC đã được áp dụng triệt để ở nội địa cũng như ở các quốc gia chung quanh trong vùng, trong đó có Việt Nam;

- Mặc dù TC cố gắng phô trương sức mạnh quân sự để đàn áp và gây áp lực khắp nơi, nhưng với một sự phát triển không ứng hợp với chiều hướng toàn cầu hóa, xã hội TC tự nó đã tạo ra quá nhiều mâu thuẫn nội tại, trong đó yếu tố yêu chuộng tự do, dân chủ và nhất là tính bảo toàn bản sắc dân tộc của những sắc dân thiểu số sẽ biến con Thanh Long giả tạo Tàu thành con Thuồng Luồng Trung Cộng.

Và một khi đất nước Tàu biến thành Đông Châu Liệt Quốc, hoa dân chủ sẽ nở rộ trên quê hương Việt Nam và những thái thú biết nói tiếng Việt hoặc sẽ bị đền tội hay sẽ sống vất vưởng ở một chân trời nào đó như Cayman, Panama, Haiti, Belize, thiên đường của “đại gia” sau khi... chạy trốn, hoặc các quốc gia Nam Mỹ, hoặc Úc, Hoa Kỳ, Tân Tây Lan v.v...

Nhưng dù sao đi nữa, “Họ” không thể nào thoát khỏi “tòa án lương tâm”.

25.09.2016

Hội Bảo vệ Môi trường Việt NamTS.Mai Thanh Truyết
__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" <pwillay@orange.fr>

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen